Em

2025 01 02

Ghét

Tôi ghét cuộc sống này
Khiến em không nhận ra những điều quý giá
Và chạy theo những lầm tưởng đồng loại
Giữa những liều thuốc dopamin ngắn hạn
Và quên đi cuộc sống...thực là gì
Tình yêu có còn là niềm hạnh phúc
Những tháng ngày ta đã trải cùng nhau
Giây phút đầu niềm cảm xúc bình yên
Rồi thời gian khiến em cảm thấy chán
Ta không còn người em từng đã yêu
Khoảng cách xa khiến ta không bên cạnh
Những cái ôm, thả bằng những icon
Mẹ cuộc đời, một kiếp sống lừa lạc
Em muốn gì, cần gì những lúc này
Sự thăm hỏi cũng trở thành thừa thãi
Em thầm nghĩ, một thằng ngu dở hơi
Thật sự thì, tâm trạng ta ra sao
Những nỗi nhớ, con tim đau quặn thắt
Đập liên hồi dù ta đã ôm lấy
Chậm khẽ thở, những hơi thở bằng miệng
Em bảo rắng, em thấy chán, thấy vô vị
Ta chỉ quen lặp lại hành động cũ
Sự thật thì, em đổi thay, chính đó
Ta cảm nhận, qua hành động của em
Không cần nói, vì nó quá mâu thuẫn
Ta níu kéo, nhưng cũng chẳng ích gì
Tình đã nhạt, kí ức cũng đã phai
Ta chỉ còn là lựa chọn đâu đó
Quên cũng được, bỏ thì cũng ok
Làm sao quên được em ngay lúc này
Thời gian ơi, ta chỉ muốn qua đi
Dù bình thường, ta mong nó chậm lại
Vì ta chỉ, tồn tại quá ngắn ngủi
Khi nhìn lại lịch sử 1 đời người
Già và chết, những kí ức chìm sâu
Chẳng ai nhớ, chỉ có ta lúc này
Chậm lại, chậm lại, chậm lại
Hít vào thở ra và nhắm mắt
Tay vẫn gõ, nghĩ gì ta gõ đó
Cứ viết ra, bất kể là điều gì
Sao em không, cứ hoài né tránh nó
Những lập luận, chẳng có chút hợp lí
Lỗi tại ta? là do ta? do ta?
Ừ, ta tệ, ta tệ, em thì không
Giận em ư, đó là ta nghĩ vội
Người ta yêu, ta thương ở trong tim
Muốn làm tình với em ngay lúc này
Ừ đúng thế, chỉ với em, với em
Cứ nhắm mắt, suy nghĩ ta khó chịu
Thà quên đi, hoặc chưa từng quen em
Giải mã nó, làm sao để giải mã
Khi lí trí tắt dần, không còn nữa
Tiếng tin nhắn, ta đang mong chờ sao
Biết là không nên, nhưng sao ta có thể
Lí trí bảo quên đi, con tim cứ đập mãi
Nhớ em, giọng nói, hình hài ấy
Làm sao đây, giờ phải làm sao đây
Cuộc sống này biến ta thành như vậy
Những ép đặt, ngu xuẩn từ trước nay
Ghim vào đầu, vào não vào hành động
Giờ đây em có còn nhận biết nó là gì
Cái xã hội chúng nó đang làm gì
Sự lừa dối, ảo tưởng ở khắp nơi
Tìm tình yêu ở ngoài những bức ảnh?
TÌm chân thành ở mông, ngực và đùi
Ở trẻn những bức ảnh, được chọn từ trăm tấm
Và đồng tiền mong muốn được bỏ ra
Vậy là tiền, thứ khiến não ta ngu
Và cấp bậc, leo cao đến tận mây
Đéo có nóc, chỉ có sự chỉ dạy
Mày là ai, chỉ dạy vì điều gì
Vì điều hay, lẽ phải hay chỉ là
Cái mặc định chúng mày phải nghe tao
Nếu chết đi, chúng ta sẽ còn gì
Còn cái gì, ừ, còn cái gì
Đến lúc đó, ta có còn sợ hãi
Hay không nhận ra, như giấc ngủ hằng ngày
Ta đâu biết, ta chìm vào quên lãng
Và hư vô, không còn sự nhận biết
Vậy là sự không nhận ra, tức là chết
Là giấc ngủ, là sự đã ra đi
Ta nhìn nhận, chậm lại và nhắm mắt
Hãy nhớ, hãy nhớ, bản chất nó là gì
Ta là ai, em là ai, chúng ta đang làm gì
Ta có được, lựa chọn khi sinh ra
Em cũng thế, em đâu thể lựa chọn
Chúng ta chỉ, hạt cát giữa biển khơi
Là bóng hình thoảng qua của vũ trụ
Dù cho ta cảm thấy mình mãi mãi
Đời con chó, chắc nó cũng thấy dài
Một đời, một góc nhín của nó và của người
Ta nhìn ngắn, nhưng nó lại nhìn dài
2 góc nhìn, 2 suy nghĩ khác nhau
Giờ ta ngủ, ta không thể thức nữa,
Ta khó chịu, với cuộc sống này rồi
Mai ta dậy, ta nghĩ nó sẽ khác
Tâm trạng ta, ta chắc sẽ tốt hơn
Em ngủ ngon, người con gái bé bỏng
Em giận anh, đổ lỗi, ừ tại anh
Tại anh hết, em không có lỗi gì
Anh vẫn yêu, vì em, vì em, vì em.

2025 01 07

Anh nhớ

ừ,thôi thì, chúng ta chia tay vậy. Tin nhắn này là tin nhắn cuối anh nhắn, Em biết những lần trước sao thường anh hay gọi hay nhắn lúc chín rưỡi, mười giờ không. Cũng có lí do á. Vì đó là thời gian chúng ta chuẩn bị đi ngủ (anh nghĩ thế), thường thì mỗi lần nếu chúng ta call sẽ khoảng trên 30 phút, nếu anh gọi em lúc bảy,tám giờ thì anh nghĩ sẽ không tiện cho cả hai, và em có thể nghỉ ngơi, học và làm gì đó và cả anh cũng thế. Anh muốn kết thúc cuộc gọi khi có thể chúc em ngủ ngon (công chúa à). Anh cũng thường nhắn là 'em ngủ chua' thay vì 'em ngủ chưa' hay gì đó khác, chỉ đơn giản là anh nghĩ em sẽ thấy hay hay và vui, anh cũng không biết nên như thế nào là tốt nhất (trước khi em nhắn lại và anh chỉ muốn gọi và nghe giọng em). Bình thường trong ngày đi làm hay chủ nhật, anh ít nhắn, trong lúc làm, kiểu não anh chỉ làm mỗi thứ 1 lần, không làm song song được như người khác, anh chỉ làm được từ a-b-c...kiểu vậy chứ chuyển qua lại được lại bị quên. cty hiện tại anh làm là bệnh viện, anh học hỏi được nhiều về mảng này và cũng nhận ra nhiều thứ hay, gặp nhiều người mới thấy cuộc sống đôi lúc ngắn hơn so với những gì anh nghĩ. Em biết sao lúc trước, lúc chúng ta mới quen nhau, có đợt anh nhắn qua tin nhắn thay vì zalo không, vì tin nhắn không có những icon cảm xúc,... nên nếu anh nhắn mà em không đọc và không rep thì cũng cảm thấy bình thường, không sao và đỡ đau hơn là qua zalo (nhưng tn thường lại tốn tiền và gọi điện không miễn phí). Đây là con đường trước phòng trọ anh, tối thường anh hay đi bộ á: https://api.pcloud.com/getpubthumb?code=XZGmXw5ZAP0s0FSy3zFNgfNSJVUp7m7zYVf7&linkpassword=&size=2560x1920&crop=0&type=auto (anh không biết em có đọc không, nhưng... ngủ ngon nha. anh sẽ luôn nhớ khoảng thời gian mà ta từng quen, lúc ta gặp nhau lần đầu tiên , khi em ôm anh từ sau, những nụ hôn, giọng nói lúc em mới ngủ dậy, những bức hình em gửi anh, ... lời cuối anh chỉ muốn nói nhưng anh rất ngại...'anh yêu em' (rất nhiều ^))